Ở chương trước, chúng tôi nói “góc nhìn là thứ biến hồ sơ thành thông tin.” Chương này nói về câu đơn đó. Nó chứa đựng cái nhìn sâu sắc quan trọng nhất trong toàn bộ ontology.
Cùng một thứ được phân chia khác nhau tùy thuộc vào người đang nhìn.
Một Bệnh Nhân, Ba Cặp Mắt
Một bệnh nhân bước vào bệnh viện. Cùng một bệnh nhân. Nhưng bệnh nhân được nhìn trong phòng khám, bệnh nhân được nhìn tại quầy hành chính, và bệnh nhân được nhìn bởi ban quản lý là không giống nhau.
Qua mắt bác sĩ lâm sàng: chẩn đoán, đơn thuốc, tiến triển. Qua mắt nhân viên hành chính: mã thanh toán, đủ điều kiện bảo hiểm. Qua mắt quản lý: bệnh nhân này đến như thế nào, chờ bao lâu, dùng những nguồn lực gì. Cùng một bệnh nhân, kiến thức khác nhau.
Điều gì trở thành thông tin quan trọng không được quyết định bởi đối tượng mà bởi mục đích của người quan sát. Giống như thư viện và hiệu sách xử lý cùng một cuốn sách khác nhau. Thư viện nhìn vào phân loại và chỉ mục; hiệu sách nhìn vào giá và tồn kho. Cùng một cuốn sách — nhưng trong thư viện, “số hiệu thư mục” là trung tâm, còn trong hiệu sách, “giá bán lẻ” là trung tâm. Chúng tôi gọi “cách nhìn” này là góc nhìn, và chúng tôi gọi các trường mà một góc nhìn định nghĩa là metadata.
Sự Thất Bại Phổ Biến — Xây Dựng Riêng Biệt Cho Mỗi Góc Nhìn
Đây là nơi hầu hết các hệ thống bị vỡ vụn.
Cách tiếp cận phổ biến là tạo dữ liệu riêng biệt cho mỗi góc nhìn. Hệ thống lâm sàng có bệnh nhân. Hệ thống thanh toán lại có cùng bệnh nhân. Công cụ marketing có họ, báo cáo quản lý có họ — cùng một người tồn tại riêng biệt trong mọi hệ thống.
Kết quả là sự không đồng nhất. Thay đổi liên hệ trong một hệ thống và hệ thống kia vẫn giữ thông tin cũ. Hồ sơ lâm sàng và hồ sơ thanh toán không khớp nhau. Con số trong báo cáo quản lý khác với những gì quan sát trên thực tế.
Ngày Quyết Toán
Ngày mà sự không đồng nhất này đau nhất là ngày quyết toán.
Cuối tháng, các con số được kéo từ các hệ thống khác nhau không khớp nhau. Tổng kết lâm sàng không đồng ý với tổng kết thanh toán. Các chuyển đổi marketing báo cáo không phù hợp với doanh thu thực tế. Nhóm vận hành mất nhiều ngày để đối chiếu — gộp, kiểm tra, lại gộp. Trong những ngày đó, câu hỏi thực sự quan trọng — “tháng này điều gì diễn ra tốt và điều gì sai?” — bị đẩy sang một bên.
Điều này không phải vì nhân viên thiếu cẩn thận. Mà vì cùng một bệnh nhân được thiết kế để tồn tại riêng biệt trong mỗi hệ thống. Khi cấu trúc không đồng nhất, dù người ta có siêng năng đến đâu, con số vẫn không đồng nhất. Càng nhiều dữ liệu, càng nhiều hỗn loạn — nghịch lý đó được sinh ra ở đây. Thêm hệ thống vào, và công việc chỉ tăng lên.
Một Sự Thật, Nhiều Biểu Hiện
Một ontology tốt hoạt động hoàn toàn ngược lại.
Bệnh nhân tồn tại như một nguồn sự thật duy nhất. Lâm sàng, hành chính và quản lý mỗi bên nhìn một khuôn mặt khác của cái gốc duy nhất đó. Một sự thật, nhiều biểu hiện. Vì vậy dù ai cập nhật gì ở đâu, mọi màn hình đều trỏ đến cùng một sự thật.
Khi bất kỳ nhân viên nào sửa thông tin bệnh nhân, mọi màn hình khác cập nhật ngay lập tức. Không cần đối chiếu riêng biệt, vì nó luôn là một. Bệnh nhân được nhìn trong chăm sóc lâm sàng và bệnh nhân được nhìn trong thanh toán không thể mâu thuẫn — vì cả hai đều chiếu sáng cùng một bản gốc từ các góc độ khác nhau. Đây là ý nghĩa thực sự của “nguồn sự thật duy nhất” từ Phần 1. Chúng tôi không nhân dữ liệu qua sao chép. Chúng tôi xếp lớp nhiều góc nhìn chính xác lên một sự thật duy nhất.
Góc Nhìn Cũng Là Quyền Hạn
Góc nhìn mang thêm một thuộc tính quan trọng. Nó cũng là hành động quyết định ai được nhìn khuôn mặt nào.
Phòng tư vấn nhìn đủ những gì tư vấn cần. Hành chính nhìn đủ những gì thanh toán cần. Ban quản lý nhìn đủ những gì quản lý cần. Trên một bản gốc duy nhất, chỉ có khuôn mặt mà mỗi người cần mới được mở ra cho họ. Thông tin bệnh nhân nhạy cảm không được trao cho mọi người đầy đủ. Trong hệ thống sao chép dữ liệu và phân tán khắp nơi, điều này là không thể. Vì sự thật là một, câu hỏi ai nhìn nó như thế nào có thể được kiểm soát chính xác.
Nhiều Góc Nhìn Hơn, Cùng Độ Ổn Định
Một sức mạnh khác của cấu trúc này là khả năng mở rộng. Khi một bộ phận mới hình thành hay cần một báo cáo mới, không cần tạo dữ liệu mới. Chỉ cần xếp lớp một góc nhìn mới lên cùng một bản gốc. Bệnh viện càng lớn và phức tạp, cách xây dựng riêng lẻ càng sụp đổ — và cách xếp lớp lên một sự thật duy nhất càng bền vững.
Điều Tích Hợp và Điều Không Tích Hợp
Cần nói rõ một điều. Điều thống nhất ở đây là lớp hành chính và biểu hiện dữ liệu. Không phải phán đoán y tế.
Việc lâm sàng, hành chính và quản lý nhìn cùng một bệnh nhân mà không có sự không đồng nhất có nghĩa là thông tin hành chính nhất quán. Các quyết định về chẩn đoán, điều trị và phẫu thuật hoàn toàn thuộc về nhân viên lâm sàng của mỗi cơ sở y tế. Điều hệ thống của Keynoty cung cấp là hỗ trợ vận hành trong các lĩnh vực phi y tế — marketing, quyết toán, tồn kho, hỗ trợ nhân sự, và tương tự. Điều chúng tôi tích hợp là trật tự của dữ liệu, không phải việc thực hành y khoa.